Thoáng
Buồn
Anh chờ xe buýt dáng đăm
chiêu
Tôi lái xe ngang thấy buồn nhiều
Tôi,anh hai mảnh đời tị nạn
Quê người vất vả biết bao nhiêu
Anh Mexican ơi! Anh có hay
Tôi từ bỏ nước đến nơi đây
Lòng luôn hoài vọng cố quốc
Mong ước đoàn viên có một ngày
Chắc hẳn là anh cũng giống tôi
Sáng đi tối mịt mới về thôi
Buồn, vui ,lo lắng…nào ai biết
Vẫn cứ đi,về…Ngày tháng trôi…
Đã mấy hôm rồi ghế bỏ không
Ốm đau, mất việc…có gì không?
Vắng anh một thoáng dường như nhớ
Có lẽ chung đời dễ cảm thông!
Mỹ
Nhung
Mùa
Đông 2000

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét