Hiển thị danh sách ngang như một menu

Thứ Bảy, 31 tháng 10, 2020

Cảm ơn Người - Thơ

 

Cảm ơn Người

 

Cám ơn người “hẹn hò hờ hững”

Thức tỉnh lòng ai lạc dấu yêu

Cám ơn người “bước chân lữ khách”

Tặng chút niềm vui hy vọng nhiều


Cám ơn người thẳm sâu lời thật

Đến hay đi đời cũng thế thôi

Đã biết trước trời Thu thay lá

Nhìn lá bay bỗng chút bồi hồi


Vâng , có lẽ ngàn năm cách biệt

Chẳng bao giờ còn gặp nữa đâu

Cây sẽ đâm  chồi mùa Xuân mới

Lá khô tan tác dưới mưa sầu


Cảm ơn người những lời từ tạ

Cảm ơn người tình chỉ phù du

Cảm ơn người tình yêu thật lạ

Thoáng qua đời kỷ niệm thiên thu


Mùa Thu 2019    





Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2020

Thơ Tranh Trên Cát - Thơ thân hữu

 

                            Thơ Tranh Trên Cát

                                 

                                  Anh đã viết bài thơ trên cát

                                  Chạnh lòng nghe biển hát trùng dương

                                  Nhạc buồn của người mất quê hương

                                  Cánh hải âu chập chờn ngược gió

 

                                  Bài thơ tình sóng vừa bôi xóa

                                  Tiếng thùy dương khua lá thì thầm

                                  Hẹn thề nào ghi dấu trăm năm

                                  Ai còn nhớ vết chân hoàng hạc

 

                                  Anh vừa vẽ đôi tim lên cát

                                  Tim của anh nằm sát tim  em

                                  Đóa hoa hồng anh vẽ kề bên

                                  Sóng biển ùa lên làm tan nát

 

                                  Biển tình anh bao la dào dạt

                                  Cánh buồm mây bay mãi trời xanh

                                  Tiếng hát em ru lá trên cành

                                  Hoa và trái bạt ngàn thương nhớ

 

                                  Không vẽ được tình ta dang dở

                                  Vẽ hình em lên cát tiếc thương

                                  Mưa đầu mùa giăng kín đại dương

                                  Xóa hình em nên anh ngồi khóc

                                                             

                                                              Phạm Tương Như 02/06/2020

Thứ Năm, 29 tháng 10, 2020

Đường Chiều

 

Đường Chiều

Đường sỏi đá bước chân chiều đã mõi

Mùa Thu qua cành lá chợt xác xơ

Trước mắt ta vùng sương tuyết mịt mờ

Sau lưng là bóng hoàng hôn đang tới

 

Biết về đâu hình như ta lạc lối

Bạn đồng hành đã biền biệt ra đi

Khi yêu nhau đâu nghĩ chuyện từ ly

Ai biết trước tình yêu nhiều cay đắng

 

Đang bơ vơ giữa vùng trời xa vắng

Bóng trăng mờ sao lấp lánh trên cao

Nhớ vòng tay âm ấm một thuở nào

Giờ tất cả chỉ còn là ảo ảnh

 

Người đi rồi Mùa Đông thêm cô quạnh

Giọt sương nào làm ướt lạnh bờ vai

Người đi rồi ai nắm lấy bàn tay

Buổi hoàng hôn cùng dìu nhau sánh bước

 

Quãng đường chiều giờ mình ta xuôi ngược

Khập khiểng đôi chân khập khiểng đời...

Mỹ Nhung

Mùa Đông 2020

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2020

Bài Thơ Tình Dang Dở

 

                            Bài Thơ Tình Dang Dở

                              ( Cảm tác từ bài thơ ‘’Thơ Tranh Trên Cát’’ của TS Tương Như)

 

                                          Bài thơ tình đó em chưa được đọc

                                          Bắt đền anh sao để sóng xô đi

                                          Thương chúng mình như những cánh thiên di

                                          Bay ngược gió giữa phương trời xa lạ

 

                                          Sao anh không khắc đôi tim vào đá?

                                          Dẫu có mòn chắc cũng được trăm năm

                                          Em nghe quanh đây tiếng gió thì thầm

                                          Bâng khuâng nhớ lời dấu yêu ước hẹn

 

                                          Giờ tất cả đã cuốn trôi ra biển

                                          Hai trái tim theo sóng nước hòa tan

                                          Tình chúng mình lại lần nữa mênh mang

                                          Thi vị hóa xin đừng buồn anh nhé

 

                                          Nếu còn duyên hẹn kiếp sau mình sẽ

                                          Nối cuộc tình không phân rẽ nữa đâu

                                          Cùng ngắm trăng nghe sóng biển rì rào

                                          Ta viết tiếp bài thơ tình dang dở

                                                                                          Mỹ Nhung 3/6/20

                                         

Thứ Ba, 20 tháng 10, 2020

Biển Cuối Việt Sóng Gần Xa

                         Biển Cuối Việt Sóng Gần Xa

                                  Gởi Cà Mau

 

                              Qua sông Cửa lớn buông tay xả

                              Những nhọc nhằn theo sóng nước trôi

                              Mơ về đất khổ Năm Căn  cũ

                              Dựng lại chòi tranh lánh sự đời

 

                              Đất cũ người xưa rưng rưng nhớ

                              Em gái Đầm Dơi thuở hẹn hò

                              Sông nước ngược xuôi vui đời sóng

                              Những mùa nước nổi cá Măng theo

 

                              Cá Măng lưu luyến dân cùng khổ

                              Chỉ tiếc rằng xưa lỡ chuyến đò

                              Nay đã bao nhiêu mùa ly biệt

                              Vẫn nhớ như in một dáng chèo

 

                              Thuyền  khẳm nắng tràn vàng hoa mắm

                              U minh đất Mũi ngát hương  tràm

                              Chân chất Cà Mau tình xuôi sóng

                              Chân trần đâu sợ muỗi ngập Vàm

 

                              Nhung nhớ khuyết tròn trăng ghẹo mộng

                              Nước ròng nước lớn biển còn trông

                              Tình cờ hạnh ngộ bên trời lạ

                              Ngờ ngợ như là em phải không?

 

                              Một chút tóc mai sương nhẹ điểm

                              May sao mắt biếc vẫn êm đềm

                              Cho anh níu lại tình biển gọi

                              Từ thuở sang sông chưa hề quên

 

                              Thôi đành gom lại bao hờn tủi

                              Thả xuống biển khơi tạ lỗi người

                                                                              Túy Hà


 

 


Không phải Là Em

 

Không phải Là Em

 

                              Em biết anh đang nhớ Cà Mau

                              Nhớ áo bà ba một thuở nào

                              Hoa mắm theo dòng trôi ra biển

                              Đã vắng từ lâu một dáng chèo

 

                              Đất Mũi Năm Căn nếu còn yêu

                              Nhung nhớ thôi anh chớ cắm lều

                              Gió mưa nơi ấy giờ hoang phế

                              Đất lành mầu mỡ phủ phong rêu

 

                               Nhớ ngày xưa cửa Cái Đôi Vàm

                              Hoàng hôn óng ánh nắng vàng lam

                              Ghe biển thuyền  câu về tấp nập

                              Cuộc sống ngư dân quá rộn ràng

 

                              Hỏi thử lòng anh còn tiếc không

                              Đò xưa đã lỡ chuyến sang sông

                              “ Đất khổ ‘’* Năm Căn đừng ấp ủ

                              Buông hết theo dòng nỗi nhớ mong

 

                              Đất khách gặp nhau lưu luyến rồi

                              Hình như em gái xứ Đầm Dơi

                              Sao  nụ cười xinh đôi mắt biếc?

                              Không phải  em đâu… ngờ ngợ thôi.

                                                                                        Mỹ Nhung 2020

                  (trả lời câu hỏi:Ngờ ngợ như là em phải không)

                  *thơ t

Thứ Hai, 19 tháng 10, 2020

Hành Trang Nào Mang Theo

 

Hành Trang Nào Mang Theo

     Kiếp nhân sinh ai cũng rời cõi tạm

     Hình như lòng còn u uẩn điều chi?

     Người thơ ơi chớ trăn trở làm gì

     Khi đã biết tình sẽ nhòa năm tháng…

 

     Cuộc đời nào không muộn phiền cay đắng

     Lợi danh chi tồn tại mãi trên đời?

     Tình yêu nào không bạc trắng như vôi?

     Lời  hẹn ước muôn đời theo gió thoảng

 

     Vâng,cầu cho người ra đi thanh thản

     Hồn thong dong xa tít cõi trần ai

     Dù cỏ xanh phủ lấp mảnh hình hài

     Nhưng đã thoát một kiếp đời lận đận

 

     Hành trang nào người mang vào vô tân?

     Là nhạc,thơ hay tình sử dở dang?

     Chúc người thơ nơi gió núi mây ngàn

     Gặp tri kỷ cùng gieo vần kết nhạc…

                                           Mỹ Nhung

                                           8/10/2018

*Kính tặng tác giả bài thơ ‘’Hành Trang vào Vô Tận’’

 

Hành Trang Vào Vô Tận

Hành Trang Vào Vô Tận


Mai đây tôi rời xa cõi tạm
Đừng tủi sầu khóc lóc mà chi
Nước mắt rơi níu kéo được gì
Thương nhớ sẽ nhạt nhòa năm tháng


Những buồn vui ngọt ngào cay đắng
Những lợi danh trả hết cho đời
Ân tình rồi cũng trắng như vôi
Lời hẹn ước bay theo gió thoảng

Hãy để tôi ra đi thanh thản
Hương hồn chẳng vướng bụi trần ai
Nắm cỏ xanh phủ lấp hình hài
Đã trọn vẹn kiếp người lận đận

Hành trang mang vào nơi vô tận
Khúc tình ca còn viết dở dang
Mai đây giữa hạc nội mây ngàn
Tôi thong dong gieo vần kết nhạc…


Dương Thượng Trúc

Mắt Ướt Ngày Xưa

     

                        Mắt Ướt Ngày Xưa

 

                     Còn ám ảnh ngà say đôi mắt ướt

                                    Nhớ vô cùng nét đẹp nữ sinh xưa

                                    Hồn lãng tử ngậm ngùi đau vết xước

                                    Lần giã từ, tình tự chuyện đêm mưa

 

                                    Xa bỗng gặp người yêu thời đi học

                                    Ngỡ chờ nhau khoảng cách bốn mươi năm

                                    Ai tính được thời gian qua mái tóc

                                    Nụ cười quen, đôi mắt mỏi u trầm

 

                                    Cho nắm lại bàn tay run lẫy bẫy

                                    Của thuở nào bên gốc phượng trao thơ

                                    Xin môi đừng khô mắt thôi lệ chảy

                                    Quá khứ, tương lai hai phía ai chờ

 

                                    Đâu hơi thở gấp mùi thơm tóc rối

                                    Bến trăng khuya cây cỏ dậy hương tình

                                    Môi mím chặt nụ hôn đầu  rất vội

                                    Còn ngây thơ bối rối đôi hồn trinh

 

                                    Ừ nhắc lại để cười hay muốn khóc

                                    Chuyện tình nhà tim vỡ bởi chiến tranh

                                    Đem nước mắt ,tình duyên chôn mộ ngọc

                                    Mắt ước ngày xưa…giờ vẫn long lanh

                                                                                    Tương Như

Mắt Ướt Bây Giờ

 

                        Mắt  Ướt Bây Giờ


                        ( cảm tác bài thơ Mắt Ướt  Ngày Xưa của nhà thơ  Phạm Tương Như)

 

                                    Nghe anh nói còn say đôi mắt ướt

                             Em ngậm ngùi nhớ lại chuyện ngày xưa

                             Anh ra đi mang trái tim vết xước

                             Em nhớ người thổn thức những đêm mưa

 

                             Quên sao được  thủa chúng mình đi học

                             Hai lượt chung đường  quấn quýt  bao năm

                             Mắt Ướt của anh giờ hai mầu tóc

                             Đời lênh đênh nên hằn nét u trầm

 

                             Gặp lại nhau sao em run  lẫy bẫy

                             Như lần đầu bên gốc phượng nhận thơ

                             Mím chặt môi  mặc cho dòng lệ chảy

                             Có thật anh không? Người lính em chờ

 

                             Cám ơn anh còn nhớ hương tóc rối

                             Buổi hoàng hôn lòng vương vấn hương  tình

                             Bốn mươi lăm năm năm thời gian trôi vội

                             Em ngỡ  mình sống lại tuổi băng trinh

 

                             Anh nhắc chi chuyện xưa cho em khóc

                             Duyên tình mình tan vỡ bởi chiến tranh

                             Còn nữa đâu tình yêu  thời tuổi ngọc

                             Mắt Ướt Bây giờ lệ vẫn chảy quanh

                                                                             Mỹ Nhung  2019

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2020

Tiễn Người Đi


 Tiễn Người Đi 

                                                      

Tôi biết ngày mai người sẽ xa 

Đưa tiễn người đi lệ nhạt nhòa 

Đông Tây cách trở hai phương nhớ 

Biết đến bao giờ ta gặp ta 

 

Tôi biết ngày mai người xa tôi 

Không sao! Đời đơn lẻ quen rồi 

Người cứ đi xin đừng ngoảnh lại 

Lưu luyến mà chi thêm khổ tôi 

 

Tôi sẽ dặn lòng hãy cố quên 

Quên người quên tất cả ưu phiền 

Người đà vứt áo thôi đừng níu 

Cứ để người đi hạnh phúc tìm 

 

Đưa tiễn người tôi chắc khóc nhiều 

Trở về trăn trở với cô liêu 

Cố lau khóe mắt khô dòng lệ 

Yêu người thua thiệt biết bao nhiêu 

 

Có lẽ từ đây đến cuối đời 

Hướng về nơi ấy rất xa xôi 

Cầu chúc cho người vui duyên mới 

Tôi sẽ âm thầm kiếp lẻ loi 


Mỹ Nhung (2020) 





Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2020

Đừng Quên Wichita yêu dấu

 

Đừng Quên Wichita yêu dấu 

Kính tặng hai nhà thơ HLB & DTT 


Mùa Thu nầy có hai người buồn lắm 

Như sợi mưa ngâu khóc chiếc lá vàng 

Như thuở nào tiễn người ấy sang ngang 

Kẻ Bắc người Nam hai phương trời nhớ 

 

Tử Kỳ -Bá Nha cung đàn đã lỡ 

Bằng hữu tâm giao khắng khít bao năm 

Đệ đi rồi biết có dịp về thăm 

Lời thơ Huynh từ đây buồn hơn trước 

 

Chuyện hợp tan làm sao mình biết trước 

Thôi cũng đành gặm nhấm nỗi nhớ thương 

Nhớ lúc chia nhau từng chén vui buồn 

Trải tâm sự qua lời thơ tiếng nhạc 

 

Đời lưu vong còn sá chi trôi giạt 

Đến nơi nào ta cũng gọi quê hương 

Cạn ly nầy Huynh tiễn Đệ lên đường 

Đừng quên nhé Wichita yêu dấu… 

Bảo Ngọc