Một Mình
Đưa tay bấm cái remode ti vi, ca sĩ Khánh Hà đang chơi vơi cất giọng ngọt ngào với bài hát “Một Mình” của nhạc sĩ Lam Phương. Đúng là bài hát mà cô từng yêu thích. Nhưng hôm nay sao lời nhạc “sớm mai thức giấc nhìn quanh một mình...”cô nghe như có gì đang nhói trong tim.
Nhạc sĩ một mình bởi vì ông bị người tình lừa dối. Còn cô một mình vì nửa kia cuộc đời đã ra đi không trở lại. Nỗi nhớ nhung quay quắt đôi lúc cô muốn
“đánh thức hồn ma dậy”,
và ''muốn vào thăm đáy huyệt sâu....''
(thơ Đinh Hùng).
Tai nghe nhạc mà hồn cô đang miên man về một cõi xa...
Từ thuở còn là một nữ sinh hồn nhiên, cô đã thích những bản nhạc buồn cũng như tập tểnh viết văn, làm thơ...mà sao toàn viết về những cuộc tình không trọn vẹn.
Còn nhớ một lần thầy dạy Việt Văn đọc bài văn của cô cho cả lớp nghe. Xong thầy nhẹ nhàng nói:
-Hiền Anh, văn em buồn quá. Thầy sợ sau nầy đường tình yêu của em...
Nói tới đó Thầy bỏ lửng nửa chừng nhưng cả lớp hình như ai cũng hiểu ý Thầy. Riêng cô, cô không bao giờ nghĩ những lời văn,ý thơ ấy có thể vận vào số phận mình cho được. Đối với cô, đó chỉ là tưởng tượng, là viết vớ vẩn thôi mà. Bởi cái thời hoa mộng ấy tình yêu chẳng cần mời gọi, chẳng cần kiếm tìm mà nó tự đến với cô. Cô chỉ xem đó là niềm vui trong sáng, là mộng mơ của tuổi ngọc, là áo lụa màu hồng trang điểm cuộc đời thêm tươi đẹp.
Dòng sông đời không trôi êm ả như cô tưởng. Có khúc nông cũng có khúc sâu; khi thì sông lặng lờ cũng có lúc sông cuộn mình chảy xiết...
Cô thực sự biết nhớ nhung, đau khổ khi người lính ấy miệt mài ở chiến trường xa... Cô chợt nhận ra rằng người ấy đã mang trái tim cô đi biền biệt... Từ đó cô buồn, cô đợi chờ một lá thư từ KBC nhưng vẫn biệt tăm...
Và rồi
Dòng sông đời mỗi người mỗi nhánh
Bồng bềnh trôi mỗi đứa một nơi...(thơ tác giả)
Cô khoác áo vu quy, chồng cô là một quân nhân biệt phái, lại đạo đức. Má cô nói:
-Lấy nó cho xong con à. Lính tác chiến má sợ quá đi.
Cô biết má cô đang sợ điều gì. Bởi hai bà chị của cô một người là góa phụ, người kia đã trở thành vợ Thương Phế binh loại ba.
Từ đấy cô cố quên tất cả những mơ mộng của tuổi học trò.
Ngoài giờ đi làm về còn phải chu toàn bổn phận làm dâu, làm vợ. Đôi lúc nhớ lại lời Thầy dạy Việt Văn năm nào, cô mỉm cười một mình. Cô vẫn không tin, vì theo cô: hoa nào mà không tàn? Tình nào mà không phai? Rồi cô tự an ủi lòng mình bằng câu thơ quen thuộc của thi sĩ Hồ Zuếnh
“Tình chỉ đẹp khi còn dang dở...”
Trong cô thì tình yêu thuở ban đầu chỉ là kỷ niệm đẹp. Cô biết người “tiền tuyến”vẫn nặng lòng nhưng làm sao người ấy biết được cô cũng mong ngóng, bởi ngày xưa cô hờ hững lắm.
Biến cố tháng Tư năm bảy lăm, cô lại phải xa chồng, cứ tưởng tình yêu vợ chồng trẻ sẽ đứt đoạn từ đây. Vóc dáng bé nhỏ, còn mang trong người chứng bệnh tim, có cả đứa con đầu lòng đang nằm trong bụng. Cô gồng gánh nuôi chồng đang bị tù đày không biết ngày về. Chính tình yêu anh và đứa con trong bụng là động lực để cô vượt qua những khổ đau.
Ngày anh mãn tù cô vui mừng khôn xiết. Đối với anh đó là những ngày cơ cực nhục nhã nhất. Làm nghề gì cũng gặp rắc rối lại phải trình diện với chính quyền thường xuyên. Tội nghiệp anh không biết gì về sông nước nhưng cũng cố gắng làm ông lái đò bất đắc dĩ hầu tìm đường thoát thân.
Một ngày mà cô không quên được, anh chèo đò đến tối rồi đến sáng không thấy anh về. Lúc ấy cô tưởng mình như là Đá Vọng Phu, chỉ biết ôm con đợi chồng. Khi biết được anh tới bên kia bờ đại dương bình an, cô mừng cho anh. Cô lại buồn cho số phận mình.
Tình yêu đang nồng nàn một thoáng vuột khỏi tầm tay. Mừng cho anh thoát cảnh đời cơ cực, cô lại lo sợ nơi xứ sở “thiên đàng” ấy liệu anh còn giữ được lòng thủy chung? Cô vẫn nuôi con, vẫn kiên tâm đợi chờ.
Một lần nữa cô lại tự an ủi mình
”Tình chỉ đẹp khi còn dang dở...”
Mười năm sau anh bảo lãnh cô sang Mỹ. Ngày đoàn tụ không biết bao nhiêu là giọt lệ mừng. Đêm ấy anh không ngủ được. Biết bao câu chuyện vui buồn vợ chồng kể cho nhau nghe. Anh ca cho cô nghe bài 'Mười Năm Tình Cũ”. Cô khóc rấm rức ướt cánh tay anh. Tình yêu và lòng thủy chung anh dành cho cô. Làm sao cô không quý yêu anh cho được.
Suốt mấy mươi năm cô luôn được yêu thương,được tôn trọng. Những lúc vui anh hay nói:
-Em phải tập đỗ xăng, phải biết rửa xe. Mai mốt không có anh, em phải tự lo cho mình.
Lời anh nói cô coi như những lời răn đe khi cô lười không chịu học mấy thứ lặt vặt đó. Hằng ngày cô chỉ biết cầm chìa khóa rồi lái xe đi làm thôi. Mọi việc có anh lo rồi. Cô nghĩ cô sẽ ra đi trước anh vì trông anh rất mạnh khỏe, hoạt bát. Cô lại lo nếu không có cô thì anh và con sẽ sống ra sao?
Nhưng có ai ngờ những lời anh nói như lời tiên tri. Anh đột ngột ra đi bỏ lại cô với bao hụt hẫng, nhớ thương... Nước mắt cạn rồi cô tự nhủ:
-Phải đứng lên thôi!
Những việc anh làm từ trước, bây giờ cô tự làm tất cả .Tóc đã điểm sương, cô thầm nghĩ không lẽ lời văn, ý thơ lại ứng nghiệm trong cuộc đời cô đến như vậy sao? Chắc hẳn đời cô không còn gì buồn hơn nữa đâu. Cô nhớ lại từ lúc biết yêu đến giờ, cô chưa bao giờ được hưởng hạnh phúc bên người tình trọn vẹn. Hình ảnh còn lại của anh là đám con cháu, cô nghĩ mình nên gửi gấm tất cả tình yêu vào đó để anh còn vui bên kia thế giới.
Bây giờ, thưa cụ Hồ Zuếnh cho phép cô được sửa câu thơ cụ thế nầy nhé”:
Tình chỉ đẹp khi còn trong thương nhớ”
Tiếng hát ca sĩ Tuấn Ngọc trong ca khúc Tưởng Niệm của cố nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng kéo cô trở về thực tại:
...Ta tìm nhau một thời, để mất nhau vài giờ
Bàn tay làm sao níu, một đời vừa đi qua
Bàn tay làm sao giữ, một thời yêu thiết tha...
….Mang ơn em đau khổ thật đầy …..
Tiếng hát nghe như xoáy vào tim,như âm vọng thiết tha của người tình. Hình như đang có gì ươn ướt mắt. Cô lảo đảo đứng lên bước đến cửa sổ nhìn ra vườn. Con chim chào mào đang chuyền cành tìm bạn.
Những cánh hoa đào mới nở đỏ thắm rung rinh khoe sắc dưới nắng mai....Cô thở dài:
-Lại đón xuân một mình!
Mỹ Nhung
2019

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét