Mắt Ướt Ngày Xưa
Còn
ám ảnh ngà say đôi mắt ướt
Nhớ vô cùng
nét đẹp nữ sinh xưa
Hồn lãng tử
ngậm ngùi đau vết xước
Lần giã từ,
tình tự chuyện đêm mưa
Xa bỗng gặp
người yêu thời đi học
Ngỡ chờ nhau
khoảng cách bốn mươi năm
Ai
tính được thời gian qua mái tóc
Nụ cười
quen, đôi mắt mỏi u trầm
Cho nắm lại bàn
tay run lẫy bẫy
Của thuở nào
bên gốc phượng trao thơ
Xin môi đừng
khô mắt thôi lệ chảy
Quá khứ,
tương lai hai phía ai chờ
Đâu hơi thở
gấp mùi thơm tóc rối
Bến trăng
khuya cây cỏ dậy hương tình
Môi mím chặt
nụ hôn đầu rất vội
Còn ngây thơ
bối rối đôi hồn trinh
Ừ nhắc lại để
cười hay muốn khóc
Chuyện tình
nhà tim vỡ bởi chiến tranh
Đem nước mắt
,tình duyên chôn mộ ngọc
Mắt ước ngày
xưa…giờ vẫn long lanh
Tương Như
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét