Đường Chiều
Đường sỏi đá bước chân chiều đã mõi
Mùa Thu qua cành lá chợt xác xơ
Trước mắt ta vùng sương tuyết mịt mờ
Sau lưng là bóng hoàng hôn đang tới
Biết về đâu hình như ta lạc lối
Bạn đồng hành đã biền biệt ra đi
Khi yêu nhau đâu nghĩ chuyện từ ly
Ai biết trước tình yêu nhiều cay đắng
Đang bơ vơ giữa vùng trời xa vắng
Bóng trăng mờ sao lấp lánh trên cao
Nhớ vòng tay âm ấm một thuở nào
Giờ tất cả chỉ còn là ảo ảnh
Người đi rồi Mùa Đông thêm cô quạnh
Giọt sương nào làm ướt lạnh bờ vai
Người đi rồi ai nắm lấy bàn tay
Buổi hoàng hôn cùng dìu nhau sánh bước
Quãng đường chiều giờ mình ta xuôi ngược
Khập khiểng đôi chân khập khiểng đời...
Mỹ Nhung
Mùa Đông 2020
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét