Thư Hậu Phương
Gởi
người lính năm Xưa
Texas ngày…..tháng…năm
2019
Đình Tân yêu dấu,
Thắm thoát mà đã hơn bốn mươi bảy năm chúng mình xa nhau rồi. Em vẫn nhớ vẫn yêu anh nhiều lắm. Nhớ nhất là lần hai đứa chia tay, anh trở về đơn vị. Vuốt tóc em, anh dặn dò:
-Em phải thi đậu Tú Tài mùa hè nầy nghe. Nhớ viết thư cho
anh nữa đó.
Em nũng nịu:
-Viết thư cho anh hoài làm sao mà học được?
Anh nheo mắt:
-Nè, không viết thì người khác viết nhỏ không được giận à
nghe!
-Ai thèm!...
Em ghét lắm,
anh hay nheo mắt chọc giận người ta.
Tân yêu, mùa thi năm đó em đã đậu Tú Tài như lời hứa với anh nhưng anh đã không về...Bao lá thư gửi đi chẳng được hồi âm…em chờ anh trong lo âu, tuyệt vọng…Đài phát thanh, báo chí đưa tin hằng ngày những trận đánh khốc liệt…
Trong số quân tăng viện cổ
thành Quảng Trị có trung đoàn của anh…
Anh yêu ơi, làm sao nói hết những nỗi lo sợ, nhớ nhung trong lòng em lúc ấy. Tiếp tục học với tâm trạng hững hờ, vào lớp em lại nghĩ đến anh ,về nhà thì vào ra như kẻ mất hồn…
Em nghĩ đến ngày nào đó khi nghe một tin chẳng lành về anh không biết em sẽ thế nào? Nhưng tin ấy không bao giờ đến và em mãi đợi chờ anh…Thành phố tận cùng của tổ quốc nầy cũng đâu yên ổn.
Ngày lẫn đêm tiếng đạn giặc pháo kích, tiếng ầm ì của máy bay , tiếng bom nổ khói tung bụi
mù, dân làng di tản… gia đình em cũng
không ngoại lệ. Giữa cảnh hiểm nguy ấy
em lại không lo cho em, cho bao người thân thích mà sao lòng trí cứ nghĩ đến
anh đang còn trong trận chiến…
***
Cuộc chiến tàn, các anh lại bị đọa đày bởi bên thắng cuộc. Em vẫn ngóng tin anh. Anh vẫn biền biệt phương trời…
Tân yêu ơi, lúc bấy giờ em như chiếc lá khô đang lảo đảo mà đời là một dòng sông chảy xiết… Em cố sống qua những ngày tháng khổ nhục nơi quê hương mình. Những lần em tìm cách bán dưa bán quả cho tốp người vừa ra tù nhưng thỉnh thoảng bị bắt đi lao động làm đường, làm cầu cống…
Em cố ý tìm tin tức về anh. Em lại thất vọng. Biết tìm anh ở đâu bây giờ?
Định mệnh đẩy đưa, em cùng gia đình đã định cư ở tiểu bang Texas nầy. Chồng em cũng là một cựu tù nhân anh à.
Tình cờ em gặp lại Hải, người thuộc cấp thân cận nhất của anh ngày xưa. Hải cho biết anh còn sống và cũng đang định cư ở Cali. Hải cho em số của anh em thì lại không dám cho Hải số của em.
Cầm số phone anh trong tay, mấy lần em bấm số nhưng ngập ngừng không dám bấm nút xanh…
Em hồi hộp lắm không biết phải nói gì khi nghe tiếng anh? Em không muốn khuấy động cuộc sống đang an bình của anh.
Nên đành để cho thời gian lặng lẽ trôi qua …
Anh yêu, định mệnh đã an bài mình không gặp nhau, nhưng trong em hình ảnh người chiến sĩ oai hùng ngày nào chẳng bao giờ phai nhạt. Có lần em đã gửi tâm sự mình trong một bài thơ đăng trên báo KBC.
Nếu có đọc chắc anh cũng không bao giờ nghĩ đó là em. Xin gửi anh tâm tình người yêu của lính qua mấy vần thơ học trò anh nhé.
Nếu lỡ chúng mình chẳng gặp nhau
Giữ nghe hình ảnh buổi ban đầu
Anh lính trẻ giày saut áo trận
Cô học trò áo trắng …Đẹp ngàn sau!...
Cuối thư, chúc người em yêu vui tuổi hạc.
Dù thời gian có làm mái tóc anh phai mầu nhưng tính nhân bản và khí phách của người lính Việt Nam Cộng Hòa không bao giờ phai nhạt nghe anh.
Yêu anh mãi mãi
Mỹ Nhung

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét