Biển Cuối Việt Sóng Gần Xa
Gởi Cà Mau
Qua sông Cửa
lớn buông tay xả
Những nhọc nhằn theo sóng nước trôi
Mơ về đất khổ Năm Căn cũ
Dựng lại chòi tranh lánh sự đời
Đất cũ người xưa rưng rưng nhớ
Em gái Đầm Dơi thuở hẹn hò
Sông nước ngược xuôi vui đời sóng
Những mùa nước nổi cá Măng theo
Cá Măng lưu luyến dân cùng khổ
Chỉ tiếc rằng xưa lỡ chuyến đò
Nay đã bao nhiêu mùa ly biệt
Vẫn nhớ như in một dáng chèo
Thuyền
khẳm nắng tràn vàng hoa mắm
U minh đất Mũi ngát hương tràm
Chân chất Cà Mau tình xuôi sóng
Chân trần đâu sợ muỗi ngập Vàm
Nhung nhớ khuyết tròn trăng ghẹo mộng
Nước ròng nước lớn biển còn trông
Tình cờ hạnh ngộ bên trời lạ
Ngờ ngợ như là em phải không?
Một chút tóc mai sương nhẹ điểm
May sao mắt biếc vẫn êm đềm
Cho anh níu lại tình biển gọi
Từ thuở sang sông chưa hề quên
Thôi đành gom lại bao hờn tủi
Thả xuống biển khơi tạ lỗi người
Túy
Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét