Niềm
Riêng
Chưa quen anh tôi nghe lòng hoang vắng
Những chiều về thường lặng ngắm mây trôi
Chưa quen anh linh hồn tôi chai đá
Ngỡ tình yêu chết lạnh ở trong đời
Anh đến với tôi bằng tâm tình mở ngõ
Mắt tinh anh tình tứ với môi cười
Anh đến với tôi bằng lời thăm hỏi
Chuyện làm quen đến những chuyện xa vời
Mới quen anh tôi nghe lòng vương vấn
Mến thương rồi người trai trẻ phong sương
Buồn vu vơ những chiều anh không đến
Và đêm về thao thức suốt canh trường
Hơn một lần nhìn anh thầm ao ước
Làm người yêu của lính thật chung tình
Nói yêu anh làm sao tôi dám nói
Nên âm thầm tôi dệt mộng đó anh
Tôi vẫn biết đôi lần anh muốn nói
Yêu tôi nhiều nhưng chẳng hiểu vì sao
Cầm tay tôi anh cúi đầu lặng lẽ
Ngàn lời yêu qua ánh mắt dạt dào
Tôi e ngại bởi mình là phận gái
Anh ngập ngừng vì đời lính phong sương
Nên tiếng yêu chỉ còn trong tâm tưởng
Và tình yêu đành giỗ giấc miên trường

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét